Featured Posts
Lang thang trên Facebook thấy thành viên Đức Nguyễn chia sẽ khá hay về Facebook Marketing 2016. Hay quá note lại ngay, khi cần lục ra dễ hơn. Ai đi ngang blog ghé đọc cho vui. Lụm được gì thì lụm.

Sang năm tới sẽ là cơ hội lớn với toàn bộ ae làm TMĐT chiến trên fb :
- Sự hoàn thiện của fb dựa trên trải nghiệm của người dùng
- Hệ thống quảng cáo dần ổn định, độ tối ưu và chính xác cao
- Người dùng đã có thói quen mua hàng trên fb
- FB search ngày càng chính xác hơn, đại chiến với GG search

- Vớ vẩn lại ra Facebook Display Network trên các Fanpage nữa 
Biểu tượng cảm xúc pacman
Mà đó là chuyện của fb, còn mình cần tập trung vào vấn đề gì ?

PRODUCT IS KING, CONTENT IS QUEEN AND OPT IS PRINCE

* Product :

- Đừng quá tập trung vào tối ưu các mẫu quảng cáo. Hãy tập trung vào sản phẩm, đó mới là cái quan trọng nhất. Tối ưu sản phẩm, or nếu có sản phẩm đặc biệt thì ae viết cái quái ji thì cũng bán đc hết.

* Content :

Ae chỉ có 3s để khách hàng dừng lại đọc quảng cáo của mình, nếu chiếm đc 3s đó thì đã thành công 50% rồi, content thì cần chú ý :
- Ảnh là quan trọng nhất, cần đầu tư nhiều (đẹp, lạ mắt, nhìn qua cũng hiểu mình bán gì, tóm gọn đc thông điệp trong 1-2 dòng)
- Giật title and sub title : dừng dài dòng ở những câu đầu, hãy cho khách hàng 1 câu thôi, và đó phải là câu KHẲNG ĐỊNH về sản phẩm, thương hiệu hay lợi ích v..v... Bên dưới là những phần tương trợ cho title đó. Phần quan trọng nhất là để khách ấn SEE MORE, nên sub title phải kích thích đúng chỗ, dừng đúng chữ see more

* Opt :

Nhiều ae vẫn hoang mang ko biết tối ưu quảng cáo ntn. Đơn giản thôi :
- Tương tác (ocpm): Phần này Fb sẽ tối ưu sao cho có nhiều TƯƠNG TÁC nhất có thể (bao gồm cả click), phù hợp với hồi reach cho Page bán hàng, hoặc phát triển page cộng đồng.
- CPC: Phần này sẽ tối ưu cho nhiều CLICK nhất có thể, phù hợp để bán hàng trực tiếp trên page. Nếu để đẩy đơn hàng thì nên đặt CPC
- CPM: Tối ưu cho nhiều HIỂN THỊ nhất có thể. Phù hợp với làm Brand (nhận diện thương hiệu) or với tệp khách hàng cụ thể (Fan đã like page, đối tượng đã vào web) - Remarketing, Retargeting
--------------------------------------
Để tối ưu quảng cáo thì các đối tượng đã like page, click web đơn giản rồi, ko cần tính đến. Với các đối tượng mới thì làm như nào ? Các bước như sau :
1- Xác định mục tiêu quảng cáo, ngân sách để ra phương án phù hợp
* Tiền nhiều, sp nhiều người dùng target rộng (10-20 triệu)
* Tiền ít, sp nhiều người dùng target bớt rộn hơn (1-2 triệu)
* Tiền ít, sp đặc thù target tương đối sát (100k-1tr đối tượng)
2- Lên content, ko cần chuẩn nhưng phải tương đối phù hợp với insight khách hàng. Nên có >2 post, có thể giống hoặc khác về nội dung nhưng hình ảnh phải khác nhau.
3- Set quảng cáo, 1 chiến dịch nhưng chia ra nhiều nhóm qc để test. Vì sao ?
* FB hoạt động theo nguyên tắc nhóm nhỏ rồi lan rộng. Vậy nên nếu 1 nhóm quảng cáo hiệu quả thì tỷ lệ cao sau này nó sẽ chạy hiệu quả. Nếu nhóm quảng cáo từ đầu đã ko hiệu quả thì từ sau 90% sẽ ko hiệu quả.
* Tại sao phải test, vì khi ae set 2 chiến dịch, cho dù giống nhau 100% từ content đến target thì CPC và HIỆU QUẢ vẫn khác nhau (ví dụ cùng target tới đối tượng 18 tuổi, thì có khách thích sp của mình, có khách ko thì thao tác click, mua hàng sẽ khác nhau). Và từ đó sẽ có cái hiệu quả, có cái ko hiệu quả. Do vậy phải test nhiều nhóm quảng cáo để chọn ra cái hiệu quả nhất, tập trung ngân sách vào ads đó.
4- Theo dõi biến động chi phí hàng ngày, thường 1 ads sau 1 time giá sẽ tăng, khi đó dừng quảng cáo, tạo cái mới.
Lưu ý :
- Ko nên chia theo từng độ tuổi để test, target rộng ra rồi đọc phân tích của Facebook khắc biết độ tuổi nào hiệu quả. (trừ các mặt hàng đặc thù với độ tuổi thì target theo tuổi)
- Các tư vấn viên Facebook khuyên nên chỉ set 1 ads, nhưng theo kinh nghiệm của mình thì ko nên. Như vậy ko khác gì bỏ hết trứng vào 1 rổ, ko hiệu quả là chết luôn.
- Chạy ko hiệu quả thì phải đổi content, đổi hình ảnh ngay. Đừng ngồi gào lên fb ko hiệu quả, giá đắt các kiểu. Ảnh ko hiệu quả thì đổi video, đổi đến khi nào hiệu quả thì thôi
Tiện đang tìm hiểu về cách chặn Bot của các SE. Thấy áp dụng cách này được nên lưu về đây để sau này tiện xem lại và chia sẽ lại cho những ai có ghé thăm blog này của mình.
ví dụ về chặn botAhrefs
Có 2 cách là dùng robots.txt và htaccess
C1 : Chặn bằng robots.txt


User-agent: AhrefsBot
Disallow: /

Ngoài ra, mọi người có thể kiểm soát tần số của AhrefsBot đến trang web của mình bằng cách xác định sự chậm trễ tối thiểu chấp nhận được giữa hai yêu cầu liên tiếp từ bot như sau (trong robots.txt):

User-Agent: AhrefsBot
Crawl-Delay: 2

trong đó chú ý giá trị của tham số Crawl-Delay tính bằng giây

C2 : Hoặc Chặn bằng htaccess

#htaccess mod rewrite code
Options +FollowSymLinks -MultiViews
RewriteEngine On
RewriteBase /
RewriteCond %{HTTP_USER_AGENT} ^Rogerbot* [OR]
RewriteCond %{HTTP_USER_AGENT} ^Exabot* [OR]
RewriteCond %{HTTP_USER_AGENT} ^MJ12bot* [OR]
RewriteCond %{HTTP_USER_AGENT} ^Dotbot* [OR]
RewriteCond %{HTTP_USER_AGENT} ^Gigabot* [OR]
RewriteCond %{HTTP_USER_AGENT} ^AhrefsBot* [OR]
RewriteCond %{HTTP_USER_AGENT} ^BlackWidow* [OR]
Ở cái tuổi hai mươi mấy

Ở cái tuổi hai mươi mấy con người ta có rất nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau.

Ở cái tuổi hai mươi mấy con người ta cô đơn lắm, cô đơn đến nỗi trở thành một con người khác, lạnh lùng, ít nói, ít cười, dường như chẳng còn là mình nữa. Bởi vì ngoài hai mươi, con người ta trưởng thành, phải gánh vác những trọng trách, phải mưu sinh để tồn tại.
Ở cái tuổi hai mươi mấy
Ở cái tuổi hai mươi mấy

Ở cái tuổi hai mươi mấy, con người ta ít khi được bên gia đình, họ thèm được ăn một bữa cơm gia đình ấm cúng nhưng điều đó thật khó.

Ở cái tuồi hai mươi mấy sống xa nhà, con người ta sống đơn giản lắm, một tách café đen hay một bát mì nấu vội cũng đủ làm con người ta ấm lòng.

Ở cái tuổi hai mươi mấy con người ta thường nay đây mai đó, biết đâu là bến đỗ. Đôi lúc như một con thuyền cứ trôi, trôi mãi trên sông và lượn lờ theo từng cơn sóng.

Đôi lúc, ở cái tuổi hai mươi mấy người ta thèm một cái nắm tay, một cái ôm hay một cái hôn. Chỉ như thế cũng đủ hạnh phúc rồi, bởi tuổi hai mươi, người ta dễ đổ vỡ, dễ chia ly.

Cũng có đôi lúc ở cái tuổi hai mươi mấy con người ta muốn được phiêu diêu tự tại, thích làm gì thì làm, thích đi đâu thì đi, chẳng có điều gì ràng buộc, chẳng ai cản bước bởi họ đã quá mỏi mệt.
Ở cái tuổi hai mươi mấy
Ở cái tuổi hai mươi mấy

Cũng giống như một hòn sỏi phủ đầy rong rêu, một hôm nó rơi xuống một con suối. Nó cứ ngỡ mình sẽ đắm chìm dưới dòng nước chảy siết ấy đến cuối đời, nhưng nó luôn hy vọng rằng một ngày nào đó nó có thể phơi mình dưới ánh nắng huyền ảo. Và rồi dòng nước ấy đã kéo nó đi, nó trôi dài, va chạm với rất nhiều thứ cho đến khi nó dừng lại bàng hoàng. Nó cố mở cặp mắt thật to để nhìn xem nó đã trôi về đâu. Dòng nước kia đã đưa nó đến bờ bến mới. Nó nhìn lại bản thân mình, láng mịn, đến một vết gồ ghề cũng không thấy. Nó hiểu ra rằng trong cuộc sống khó tránh khỏi sự va chạm, có va chạm con người ta mới trưởng thành hơn.

Ở cái tuổi hai mươi mấy, con người ta cần rất nhiều va chạm.
Bạn có biết lý do chính dẫn tới việc nước Việt ngày càng sa sút? Câu trả lời là: LƯỜI!
Người ta cứ đang kéo cố gắng đất nước này đi lên. Hàng loạt bài báo được viết nên. Trong đó chỉ ra rằng đất nước này đang bị ô nhiễm hóa, đang bị bóc lột hóa, đang bị bất công hóa, và đang bị căng thẳng hóa… Nhưng rồi các bạn biết được điều gì là quan trọng? Ừ, CHẲNG AI THÈM ĐỌC NHỮNG BÀI BÁO ĐÓ. Nghĩa là người ta không biết chuyện gì đang xảy ra chung quanh họ, không biết được mức độ căng thẳng leo thang của thế giới xung quanh. Tóm lại là, người viết thì cứ viết, người chơi thì cứ chơi, không ai thèm đọc. Dĩ nhiên là ta đang nói đến số đông thôi.

Vậy ra, người ta đang cố gắng thay đổi mọi thứ ở phần ngọn. Nghĩa là kêu gọi những con người đã góp sức gây nên hiện trạng này, hãy thôi đừng phá hủy đất nước nữa, hãy thôi xả rác, hãy thôi chém giết. Đó là một ý tưởng điên rồ. Kêu gọi người từng sát hại đất nước này hãy suy nghĩ lại, rũ chút lòng thương, đừng phá hoại nữa.
Bạn biết vì sao mà đất nước này cứ thụt lùi, thậm chí bây giờ thua cả Lào và Campuchia không? Nếu bạn định trả lời là chính phủ thì hãy tạm gác lại cái ý nghĩ đó. Bởi vì vấn đề là dân chúng ở đây mang một căn bệnh nan y không thể chữa nỗi: LƯỜI!

Lười vận động, tập thể dục

So với số người tập thể dục, thì số người không tập chiếm gấp nhiều lần, nếu không muốn nói là áp đảo hoàn toàn. Bạn không tin? Sáng thức dậy 4 giờ sáng chạy bộ. Rất nhiều ông cụ, bà già sẽ chạy cùng bạn. Số trung niên cũng rất nhiều. Còn số thanh niên thì chiếm trên đầu ngón tay thôi nhé.
Mà không tập thể dục thì chẳng đào đâu ra sức khỏe, không có sức khỏe thì làm cái gì cũng mau mệt, mau mệt thì sẽ nhanh chán, mà nhanh chán thì sẽ sớm bỏ cuộc. Những người có sức khỏe yếu thường làm mọi việc qua loa. Tin tôi đi. Họ không chịu đựng nỗi bất cứ chuyện gì hết. Đó là khi chúng ta nên nói tiếp các kiểu lười khác là hệ lụy của lười vận động.

Lười học

Cái này thì khỏi nói rồi. Trừ các học sinh trường chuyên và công lập, đa số những trường khác, học sinh rất chi là lười. Khoan hãy nói đến việc kiến thức có hàn lâm hay không, có khó nuốt hay không, có kém thực tiễn hay không. Mà hãy tự hỏi, tại sao lại như vậy? Không ai chịu đựng nỗi 2 3 tiếng học bài ở nhà. Nói trắng ra là họ quá lười chịu đựng. Alan Phan đã từng nói rằng ông không hiểu tại sao một đất nước dân số vàng như Việt Nam lại có vẻ lù khù như các cụ già đến vậy.
Bạn hỏi tại sao? Hãy tạm trách Internet, Smartphone, Karaoke, Nhậu nhẹt, Lotte, Starbuck và các loại ăn chơi thời hiện đại nhé. Bạn lại hỏi tại sao nữa à? Bởi vì đó là thách thức của thời đại này. Thú vui hưởng thụ bao vây xung quanh, nhan nhãn đông tây nam bắc hướng nào cũng có. Tại sao phải chịu đựng học bài khi tụi bạn đi nhậu, đi hẹn hò, đi Lotte? À, quên nữa, đừng ai nói với tôi một câu mà đứa trẻ trâu nào cũng biết: Cái nào cũng có mặt lợi, quan trọng là đừng dùng quá liều lượng. Bởi vì, không có mấy ai biết kiểm soát chính họ ở cái vùng đất này đâu.

Lười làm

Tất cả những người chủ ở Việt Nam đều khó tính, họ thường đốc thúc công nhân của mình. Bởi vì họ biết, không đốc thúc, bọn công nhân chỉ ngồi chơi, và làm kiểu đối phó, chủ tới thì luôn tay luôn chân, chủ đi thì phì phèo điếu thuốc, thậm chí là lướt facebook chat chit nữa là đằng khác. Nếu cha mẹ bạn là người trả tiền cho công nhân, chắc bạn sẽ rõ điều đó hơn cả.
Bạn hỏi vì sao họ lười làm, họ bắt đầu lười từ khi nào? Vì sao? Vì họ chẳng có thích thú gì với công việc. Bởi vì họ từ cái giây phút họ lười học, họ chẳng có kiến thức gì để giải quyết vấn đề nên họ chẳng muốn xảy ra thêm vấn đề gì nữa. Mà đấy, cách hay nhất để không có vấn đề gì để giải quyết là ngồi chơi. Làm việc thì tạo nên vấn đề, giải quyết vấn đề chính là một bước thăng tiến. Nhưng họ lại sợ gặp vấn đề biết bao. Không giải quyết được lại bị chửi, lại bị sỉ nhục, lại quê với người khác. Nên họ thà làm người nhàn rỗi tay chân, áo sạch đồ đẹp, không một vết bẩn còn hơn lấm lem mồ hôi, nhếch nhác không ai thèm dòm.

Lười suy nghĩ

Lướt dạo hết vòng facebook là điều bạn có thể làm ngay. Nếu facebook bạn không có gì đáng để xem, không có gì để làm bạn cảm động, làm bạn thấy phải nhìn lại bản thân mình thì bạn chính là một ví dụ. Còn nếu có thông tin gì đó hay, viết về thực trạng của đất nước, về ô nhiễm môi trường, về động vật tuyệt chủng, hay các bài viết học thuật, hãy xem nó được bao nhiêu người like? À, thường thì không có bao nhiêu người like đâu. Không tin lướt ngay facebook là biết.
Chúng ta không có gì để học sao? Hay chúng ta chỉ quan tâm về tự sướng, em nào đẹp, em nào xài camera 360, anh nào GAY, chỗ nào chơi tốt, khu nào ăn ngon, quần áo chỗ nào bán đẹp? Nếu facebook của bạn không có bất cứ cái gì liên quan tới học thuật, kiến thức, thay vào đó là 90% ảnh girl xinh, trai đẹp, hãy yên tâm một cách chắc nịch rằng bạn là một trong những đứa lười suy nghĩ bậc nhất thế giới.

Lười tranh đấu

Cái này thì khỏi phải nói luôn rồi. Cha chung chả ai khóc mà. Đất nước ngày càng đi xuống thì cũng mặc. Nói thật, chả ai quan tâm cả. Những người có tâm, những người làm báo cứ như những kẻ thui thủi một mình tự kỷ vậy. Bài nào họ viết ra, họ tự đọc, chả mấy ai đọc nói chi đến like và comment. Đi chơi noel xong rác thải đầy đường để phải viết lên báo, cũng chả cần thấy nhục mặt cho bản thân hay cho đất nước này, cứ thế năm nào cũng vậy, cũng lên báo, rồi cũng thôi, vì chẳng ai còn hơi sức để nói nữa.
Thờ ơ là căn bệnh của người Việt. Nếu không tin, search bài báo: “Người Việt vô cảm thứ 13 thế giới” là biết. Họ chẳng muốn tranh đấu. Họ chẳng muốn gì cả ngoài việc hưởng thụ những gì đang có. Tài nguyên chúng ta bán, cây rừng chúng ta cưa, voi rừng chúng ta giết, thú rừng chúng ta ăn, chả còn gì mà chúng ta “tha” cả. Khai thác triệt để cho thế hệ này tận hưởng, có thể đoán là trong vòng 10 năm tới sẽ cạn sạch. Nhưng mọi người thì cứ thờ ơ để mọi thứ ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Miễn là họ không ở những vùng hiểm trở, thiên tai; miễn là họ không bị gì hết. Càng ngày, người ta càng rút về thành thị, co cụm, bạn thấy không? Cả đám ăn chơi phè phỡn với nhau, rồi chuốc độc nhau trong từng thớ thịt, dĩa cơm… Nhưng không ai muốn tranh đấu! Chẳng ai muốn cả, vì họ bận phải hưởng thụ sự hiện đại này.
Đấy là những thế hệ đã được đào tạo. Việt Nam thuộc loại khủng của thế giới trong việc chi ngân sách cho giáo dục. Họ đã làm gì, và chúng ta đã tôi luyện bản thân như thế nào? Có khi nào chúng ta thấy nhục nhã, chẳng cần gì cao siêu, mà chỉ bởi vì chúng ta vừa quăng một cục rác xuống đường. Ai đó nhắc nhở, và chúng ta phản bác: TRƯỚC SAU CŨNG CÓ NGƯỜI QUÉT THÔI. Liệu có bao giờ chúng ta thấy nhục mặt vì cái độ lười nó ghê tởm đến nỗi những con chó thông minh, biết đi ị đúng chỗ cũng phải khinh thường?
Những thế hệ đi qua, và những bài học của các bậc mẹ cha ngày càng thực dụng. Bạn không thấy xã hội này quá co cụm từ khi bạn chuẩn bị cắp đồ lên thành phố học? 99,9% tôi đảm bảo sẽ được nhắc: Giữ tiền cẩn thận nha con, trộm cắp dữ lắm; Ở ký túc xá coi chừng nhà con, trộm cắp phức tạp lắm; ở Sài Gòn cẩn thận nha con, dân tứ xứ chẳng biết ai là ai đâu…
Bạn đã từng nghe, chắc chắn như vậy, và hãy thừa nhận là lũ người xung quanh bạn thật gớm ghiếc. Và bạn, tôi chỉ đích danh bạn đó, cũng chưa chắc là một trường hợp đặc biệt gì ngoài lũ gớm ghiếc đó đâu. Một lũ tệ hại, cười với nhau những nụ cười giả tạo, đôi tay vịn chắc túi tiền và trôi vào dòng cuộc sống. Chúng ta chắp vá đất nước này, rách chỗ nào vá chỗ đó, nhưng đúng như Lưu Quang Vũ nói:
“Có những cái sai không thể sửa được. Chắp vá, gượng ép chỉ càng sai thêm. Chỉ có cách là đừng bao giờ sai nữa, hoặc phải bù lại bằng một việc làm đúng khác.”
Nhưng chúng ta chẳng quan tâm lời dạy này. Chúng ta chắp vá nhiều hơn là đằng khác. Ai đó đút lót, chúng ta đút lót nhiều hơn. Ai đó đối phó để được điểm cao, chúng ta quyết tâm biết được đề thầy sắp ra giờ kiểm tra. Ai đó quăng rác bừa bãi, chúng ta quăng rác một cách tinh vi. Ai đó lừa đảo ta, ta học cách đó để lừa đảo lại người khác. Và chúng ta có một xã hội như ngày hôm nay. Chẳng ra một cái gì cả.
Một dân tộc ghê tởm nhau, đề phòng nhau đến những chuyện nhỏ nhặt đến như vậy thì làm sao còn đầu óc để đầu tư vào những thứ tiến bộ khác hơn? Một xã hội co cụm, những ánh mắt đầy hoài nghi, ghê tởm thay cho chúng ta!
Chúng ta lười mọi thứ. Chúng ta lười vận động, rồi thì sức khỏe chúng ta kém, sức chịu đựng không có nên chúng ta nhác học, lười làm, buồn ngủ khi phải nghĩ và chán ngán khi phải chịu đựng. Tất cả những gì chúng ta có là đối phó, từ trong ra ngoài. Không đối phó bằng cách hối lộ tiền, thì đối phó bằng cách mua bằng cấp giả, nếu không được thì học đại cho xong, và trong lúc học cũng đối phó với thầy cô. Vâng, chúng ta đối phó n+1 các loại. Nhưng điều làm tôi ghê tởm hơn cả tật đối phó, chính là không thèm đối phó nữa mà sẵn sàng thải rác ra đường như không giữa ban ngày ban mặt, buông lời tục tĩu, dâm dục giữa thiên hạ. Số đó không hề ít, xin chớ coi thường.
Chịu đựng! Những người đi ra từ chiến tranh với sức chịu đựng ghê gớm lại nuôi dạy con họ một cách đầy nuông chiều. Quá nhiều người đi ra từ chiến tranh, quá nghèo khổ để nói đến đức hạnh, tất cả những gì họ lo lắng là tiền, là mưu sinh. Đó là lý do chúng ta ở đây. Cả một lũ không được giáo dục tốt. Cả một lũ đang làm đất nước này đi xuống. Đó không phải là lỗi của họ, hãy thông cảm vì điều đó. Họ đã cố phải xây dựng lại mọi thứ từ đống tro tàn. Nhưng còn chúng ta thì sao? Được nuông chiều từ nhỏ tới lớn, chẳng phải chịu đựng bất cứ cái gì, và giờ thì sẵn sàng ngồi quán cafe chém gió suốt ngày.
Bạn biết bọn nhậu nhẹt và ngồi quán cafe chém gió thường nói gì khi gặp nhau? Tao mới xin làm chỗ kia, lương 4 triệu mà toàn ngồi chơi. Liền lập tức, thằng đối diện sẽ bảo: NGON VẬY!
Cái tư duy ở xứ này là: Ngồi chơi và “khỏe”! Nhưng yên tâm đi, vũ trụ rất công bằng. Cái chỏm nhỏ ở chỗ này trước sau gì cũng bị trừng phạt nếu tiếp tục tồn tại theo kiểu đó.
Nếu bạn muốn thay đổi đất nước, nếu bạn đã 18 hay 20 tuổi hoặc hơn, hẳn là bạn cũng sẽ sớm trở thành những ông bố, bà mẹ. Thế nên, hãy chuẩn bị cho thay đổi, không cần biết trước đây bạn được giáo dục như thế nào, hãy chắc rằng, bạn sẽ trở thành hình mẫu mà bạn muốn con cái mình trở thành trong tương lai.
Đừng uống cạn tài nguyên này, đừng ăn mặn để con cháu khát nước. Đừng để thế hệ nối tiếp thế hệ sống cuộc sống như thế này. Và xin cũng đừng, đừng xấu xa cho đã để rồi sau này bắt con mình trở thành một người tốt. Con nít học qua hình ảnh, nó bắt chước tất cả những gì nó thấy. Đừng bao giờ cho phép bản thân tệ hại, và dạy con bằng cái lối nói rằng bạn dù có xấu xa thế nào cũng là hy sinh cho tương lai của nó. Bởi vì, cách đó nhàm quá rồi, một lời biện hộ không có nghĩa gì hết.
Tôi biết là Việt Nam vẫn chưa đến lúc có một cuộc cách mạng cải tổ lại tư duy người Việt. Nhưng từ giờ cho tới lúc đó, hy vọng tôi có thể giúp ai đó hiểu rằng, hãy luyện tập, hãy chịu đựng để bước đi những ngày tháng trưởng thành. Bạn không thể lớn thêm nếu không chịu đựng. Nếu bạn muốn đi lên, bạn phải chịu đựng, dù xung quanh không có ai hỗ trợ bạn, dù xung quanh mọi người đang say ngủ…

NẾU BẠN MUỐN TRƯỞNG THÀNH, HÃY CHỊU ĐỰNG

Trong nghĩa của từ chịu đựng, không có lười biếng. Trong nghĩa của từ chịu đựng là sức mạnh. Mỗi một cá nhân có sức mạnh, khỏi cần phải bàn tới chuyện đất nước có đi lên hay không, vì đôi tay của họ thậm chí có thể nhấc bổng cả bầu trời…
(Nếu bạn nào đặt một dấu chấm hỏi vì sao bài trước tôi viết là chẳng có ai lười thì bài này tôi lại đỗ lỗi cho việc người ta lười, thì xin hãy hiểu rõ là trong 2 bài tôi đang đề cập đến 2 chuyện khác nhau. Bài trước là cảm thông với những người chưa tìm ra họ là ai trong cuộc đời. Bài này nói về những con người xung quanh tôi mà đầu óc bị mụ mẫm hóa hết rồi, không còn biết gì ngoài những lạc thú tầm thường nữa.)
 Sưu tầm  Lục Phong
http://www.triethocduongpho.com/
Khi mà cả tâm hồn lẫn thể xác đều quá mệt mỏi thì con người ta chỉ muốn lặng lẽ trốn vào một góc, không muốn quan tâm ai, cũng không muốn ai quan tâm mình. Ích kỉ cũng được, bản thân có cảm thấy thoải mái thì mới đứng lên mà bước tiếp.


Đến lúc nào đó, ngay cả khi bạn cố gắng làm việc bản thân thích  nhất mà vẫn không vực dậy nổi được tâm trạng thì bạn phải hiểu rằng, mình cần một nơi yên tĩnh, một nơi không có ai, không có bất cứ thứ gì có thể làm ảnh hưởng đến bạn, đó mới là lựa chọn tốt nhất. Thay vì cứ giả vờ kiên cường, mạnh mẽ trước mọi người một cách gượng ép, hãy để lí trí nghỉ ngơi và để cảm xúc nắm giữ một lần, có lẽ sẽ tốt hơn. Cứ mãi đeo mặt nạ , một mặt nạ mà đến một lúc nào đó bạn chẳng biết đâu là mình.


Cuộc sống, không phải lúc nào cũng theo ý bạn, nó khắc nghiệt lắm, dù bạn có mạnh mẽ đến đâu, vẫn sẽ có lúc gục ngã.

Chỉ muốn sống một cuộc đời bình an vui vẻ, vậy là quá đủ….Nhưng cuộc sống chông chênh, đâu ai ngờ...Mình không đụng họ, không có nghĩa họ không đụng mình....
Bạn có từng trăn trở về vai trò giữa người làm thuê và người làm chủ? Vậy bạn muốn mình là ai? Có nhiều người nói với tôi rằng, làm chủ hay nói cách khác là tự khởi nghiệp là một sự liều lĩnh, nhưng đối với tôi trên đời không có sự liều lĩnh mà là dám dấn thân và trải nghiệm. Bạn muốn khởi nghiệp tức bạn đang bước vào một cuộc chiến cam go hơn bởi ngoài các đối thủ lớn trên thị trường, bạn còn phải vượt qua một kẻ vô hình là nỗi sợ của chính mình. Vì thế ngoài một chiến lược được hoạch định rõ ràng bạn cần xác định một tâm lý thật vững chắc trước khi bước vào đường đua.
Khởi nghiệp
Khởi nghiệp

Vượt qua “ảo tưởng”

Khởi nghiệp tức bạn được làm chủ. Nhiều người cho đó là một công việc danh giá và không thể phủ nhận được làm chủ có một sức hấp dẫn khó cưỡng. Tôi từng nghĩ nếu xây dựng doanh nghiệp thành công, mình sẽ trở thành lãnh đạo được kính trọng và có thu nhập cao. Vì là doanh nghiệp do mình làm chủ nên tôi có thể kiểm soát được mọi thứ nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng. Chỉ khởi nghiệp khi bạn chấp nhận làm việc 24/7, bạn phải làm mọi thứ từ việc nhỏ nhất đến việc lớn nhất, đôi lúc bạn còn thấy cô đơn. Thậm chí bạn sẽ sớm nhận ra nỗi đau khi phải chi trả mọi thứ từ cái đơn giản nhất đến thứ tốn kém nhất, tệ hơn nữa khi đến cuối tháng bạn chẳng còn tiền để trả lương cho chính mình. Vì thế bạn phải vượt qua ảo tưởng để tìm ra những tố chất cần thiết của một người chủ doanh nghiệp.

Xác định phương hướng

Bất kì ai cũng có thể khởi nghiệp nhưng ai mới là người khởi nghiệp khôn ngoan và thành công? Khi thị trường ngày càng cạnh tranh khốc liệt, việc tìm cho mình con đường riêng để kiếm tiền đồng thời gắn liền với đam mê không phải dễ. Bạn cần một sự hy sinh để chọn con đường khó nhưng cơ hội thành công của bạn ở rất gần vì khi đó bạn là người đi tiên phong. Cá nhân tôi chọn cho mình loại hình kinh doanh khá mới mẻ tại Việt Nam – Thương hiệu nhà tuyển dụng. Đây là loại dịch vụ chưa có trên thị trường, do đó tôi phải đầu tư rất lớn vào việc xây dựng hệ thống, cơ sở vật chất và Marketing tạo thói quen mới cho người sử dụng. Vì thế con đường tôi chọn khó khăn hơn rất nhiều, tôi nghĩ điều quan trọng nhất đó là khi mình có niềm tin vào ý tưởng nhằm tạo ra những giá trị cho người sử dụng và khách hàng của mình.
Không có kế hoạch cẩn thận thì giống như đem tiền vứt đi
Không có kế hoạch cẩn thận thì giống như đem tiền vứt đi

Khởi nghiệp không phải con đường duy nhất

Xung quanh tôi có rất nhiều người đang nắm giữ vị trí cao tại các công ty lớn lại muốn khởi nghiệp và thất bại không lâu sau đó. Có nhiều lý do để doanh nghiệp của họ không thể duy trì lâu hơn, nhưng về mặt trải nghiệm họ đã đạt được những bài học giá trị. Vì vậy trước khi khởi nghiệp cần có sự nhận thức về vai trò của mình trong cuộc chơi mới. Nếu như bạn chưa chuẩn bị đầy đủ năng lượng và sẵn sàng bước vào hành trình dài thì khởi nghiệp không phải là con đường duy nhất. Trở về làm việc thuê cũng là một lựa chọn để trau dồi bản thân. Có điểm lưu ý là người từng khởi nghiệp thường là những người có bản lĩnh, ý chí và một năng lực vượt trội. Vì vậy khi tìm việc cho mình, đó chắc chắn phải là những công việc xứng tầm tại những Nơi làm việc tốt nhất Việt Nam.
THANH NGUYỄN
Chief Opportunity Connector – Anphabe.com
Bình thường để chèn link vào một từ khóa trong bài viết bạn phải thực hiện thủ công. Như vậy với bài viết có nhiều từ khóa xẽ rất bất tiện. Bài viết này namkna sẽ hướng dẫn các bạn cách để tự động chèn liên kết (link) vào các từ khóa (keywork) nằm trong bài viết của bạn mà không phải vất vả thêm thủ công từng link bằng tay...
Ảnh minh họa:
chèn link tự động

Với nhiều người, cái tên Nguyễn Hà Linh đã không còn xa lạ bởi cô gái trẻ 8X này không chỉ là CEO của trung tâm ngoại ngữ IBEST, mà còn quản lý chuỗi cà phê Cộng và nhà hàng Koh Samui Hut được nhiều người yêu thích tại Hà Nội. - Nguyễn Hà Linh, cô chủ 8x của trung tâm Anh ngữ IBEST. Sau thành công của IBEST, Hà Linh quyết định thử sức trong lĩnh vực kinh doanh, cô mua thương hiệu cafe Cộng và nhanh chóng thành công.
- Sau thành công với Cộng cà phê, Linh lại nảy ra ý tưởng mở ra chuỗi nhà hàng Koh Samui Hut chuyên các món Thái như xôi xoài, kem dừa hay trà sữa Thái…với giá bình dân.
- Thu nhập hàng tháng của cô gái 27 tuổi này ước tính khoảng 150-200 triệu đồng. Đối với Linh, kinh doanh là cả một sự đầu tư chất xám, đầu tư về thời gian. Người thành công là người có khả năng quan sát và phân tích ngay cả những chi tiết nhỏ nhất
Hà Linh-CEO 8x
Hà Linh-CEO 8x

Trong thời đại ngày nay, có rất nhiều bạn trẻ chọn cho mình cách sống tự lập. Các bạn tự tin và mạnh mẽ để có thể tự đương đầu với những thách thức trong cuộc sống. Điều đó rất đáng ca ngợi! Tuy nhiên, đa số những người trẻ chúng ta lại đang sai lệch trong tư tưởng giữa “tự lập” và “cô lập”!.
Chúng ta nên nhớ rằng: chúng ta không sống một mình, chúng ta sống với mọi người xung quanh. Vì thế không phải việc gì chúng ta cũng có thể tự mình vượt qua tất cả. Sức mạnh của nhiều người là sức mạnh không gì bẻ gãy được. Đừng từ chối sự giúp đỡ cho dù nó đến từ phía bạn hay từ những người khác.
cho-thi-co-phuc-hon-la-nhan
Cho thì có phúc hơn là nhận

Yêu cầu sự giúp đỡ.

Chúng ta luôn phải đối diện với tâm lý ngại ngùng khi buộc phải mở lời nhờ ai đó giúp mình. Bởi vì chúng ta quá đặt nặng sự mong đợi của chính mình mà quên đi thái độ cũng như hoàn cảnh của người mà chúng ta cần họ giúp đỡ. Đừng tạo sức ép buộc đối phương phải nói “Có” khi họ không thực tâm muốn giúp và yêu cầu của bạn khá là “khoai”. Hãy tạo thuận lợi cho đối phương nói “không”, khi đó cuộc trò chuyện sẽ thoải mái hơn. Đôi khi, sự giúp đỡ lắm lúc không theo ý chúng ta. Vậy nên, khi ai đó không nhận lời giúp bạn dù bạn đã yêu cầu, đừng vội thất vọng vì sự giúp đỡ ấy vẫn sẽ đến theo 1 cách rất riêng.
Đừng bao giờ cảm thấy khó chịu khi nhờ vả người khác giúp mình, bởi không ai trong chúng ta là thiên tài và ai cũng cần được giúp đỡ khi gặp chuyện không may. Hãy dẹp bỏ tâm lý mặc cảm sang một bên để đề nghị người khác giúp đỡ cho bạn khi bạn thật sự cần đến sự giúp đỡ của họ. Không ai từ chối bạn nếu yêu cầu thật sự khẩn thiết và bạn không có dấu hiệu của sự lạm dụng lòng tốt.
Tất nhiên, khi yêu cầu sự giúp đỡ bạn đừng yêu cầu quá nhiều. Một vấn đề nên được giải quyết 70% từ phía bạn và 30% từ đối phương. Lúc này, khả năng người được yêu cầu chấp thuận sẽ cao hơn. Ngoài ra, khi yêu cầu giúp đỡ đừng nói vòng vo gợi chuyện nếu bạn nghĩ nó sẽ đánh động lòng thương xót từ người khác. Hãy đi thẳng vào chủ đề. Quan trọng nhất là hãy biết nói câu: “Bạn có thể giúp tôi được chứ?” bằng sự chân thành nhất có thể!
hay-yeu-cau-su-giup-do-khi-can
hãy yêu cầu sự giúp đỡ khi bạn cần...

Đề nghị được giúp đỡ.

Khi đã nhận được sự giúp đỡ, bạn đừng quên làm điều ngược lại khi người khác cần sự giúp đỡ từ bạn. Làm điều tốt giúp người khác có một cuộc sống tốt đẹp hơn, hoặc về vật chất, hoặc về tinh thần, tôi tin chắc rằng lòng bạn sẽ thanh thản hơn khi thấy ngừời khác mỉm cười.
Khi người khác gặp khó khăn, hoạn nạn, đừng bỏ mặc họ! Khi bạn đưa tay mình cho người khác nắm tức là bạn đã mở cho mình lối thoái hiểm khi bạn gặp những chuyện không may. Hãy chân thành giúp đỡ khi điều đó hoàn toàn nằm trong khả năng của bạn.
Dĩ nhiên, như đã nói ở trên, chúng ta luôn vấp phải tâm lý ngại ngùng khi phải đưa ra sự nhờ vả. Vậy nên, khi bạn chú ý đến một ai đó đang cần giúp đỡ, hãy giúp họ một tay bằng cách đưa ra lời đề nghị: “Tôi có thể giúp bạn chứ?” một cách chân thành. Ắt hẳn họ sẽ lấy làm cảm kích bạn thay vì bạn cứ đứng gương mắt nhìn.
san-sang-giup-do-khi-nguoi-khac-can
...và hãy sẵn sàng giúp đỡ khi người khác cần
Tóm lại, không cần biết bạn là ai, bạn giàu có ra sao, uyên bác thế nào, bạn luôn cần sự giúp đỡ. Và không cần biết bạn là ai, bạn nghèo khổ thế nào, bạn đang gặp phải những khó khăn gì, bạn hoàn toàn có thể giúp người khác. Tất cả chúng ta đều có lợi khi biết cho và nhận.
Theo Dew Nguyễn
Độc thân và “ế”, vế nào cũng là khuyết “người yêu”, nhưng độc thân là chưa muốn yêu, còn “ế” là muốn nhưng mà chưa thể. Bạn có thể độc thân, nhưng đừng làm mình “ế”!
doc-than-hay-e
Độc thân-tui thích thế chứ không phải "ế"